MsDiep

14 “Chiến thuật” của giáo viên để “điều trị” con khó bảo

Có những sai lầm trong cách nuôi dạy con, làm cho con khó bảo ngày càng ngang ngược hơn mà có thể cha mẹ chưa biết.

Thử thách của rất nhiều phụ huynh:

Con tôi không bao giờ chịu nghe lời.

Con tôi nói dối và gây rối.

Con tôi ném đồ, la hét.

Con tôi rất lười, không chịu làm gì cả.

Con tôi thích thắng trong mọi trò chơi.

Con tôi không biết giữ đồ chơi…

Ôi, bình tĩnh, bình tĩnh. Đây là những “bí mật” mà giáo viên đã làm để có thể quản lý rất nhiều “con tôi” mà không quá khổ sở, vật vã. Bạn thử làm như các giáo viên của Ms.Điệp xem sao nhé!

1. Cần cho những đứa con khó bảo biết, người “lãnh đạo” là ai!

 

Bằng cách thiết lập những quy định và luôn tuân thủ quy định đó, giáo viên nói rõ ràng về quy định, sử dụng ngôn ngữ cơ thể. Giọng nói không gay gắt nhưng thật cương quyết. Các quy định bao gồm: các giới hạn cho phép, sự mong đợi và hậu quả của việc không nghe lời.

Luôn để trẻ trong tầm mắt khi nói chuyện và cho trẻ biết ai là người “lãnh đạo” bố mẹ nhé!

Ngoài ra, giáo viên cũng LUÔN để trẻ trong tầm mắt khi nói chuyện. Muốn có được sự tôn trọng và chú ý với trẻ, giáo viên có thể bị chai đầu gối ( vì quỳ xuống nói chuyện với trẻ).

2. Kể với đứa trẻ về những lỗi lầm của chính cô giáo khi còn nhỏ

Bạn hãy cho trẻ thấy mọi người đều phạm sai lầm. Điều đó khiến đứa trẻ dễ dàng chia sẻ hơn.

3. Thừa nhận cảm xúc của trẻ

Không gán ghép bất cứ từ ngữ không hay nào cho trẻ. Kiên nhẫn lắng nghe, ôm, kể chuyện, vỗ về trẻ.

4. Càng bắp ép con xin lỗi, càng khiến con khó bảo hơn

Bố mẹ nhớ tuyệt đối không bắt ép trẻ xin lỗi vì khi đó trẻ sẽ chỉ xin lỗi mà không nhận được bài học.

Tranh cãi khi chơi cùng nhau là điều khó tránh khỏi ở các em bé. Bố mẹ nên nhớ không bắt em con xin lỗi mà hãy giúp trẻ nhận ra lỗi sai của mình bố mẹ nhé!

5. Giáo viên sẽ giúp trẻ HÍT THỞ, giúp trẻ QUẢN LÝ cơ thể bằng cách thực hiện trò chơi

Rùa rụt mai là một trong những trò chơi có thể áp dụng. Tưởng tượng như con rùa rụt đầu trong cổ sau đó hít thở thật sâu. Hoặc để trẻ tưởng tượng nở ra như một bông hoa hoặc thổi tắt một ngọn nến.

6. Giải quyết “kiện cáo”

Trong lớp học, nếu cứ đi giải quyết những rắc rối, các vụ thưa và “kiện cáo” thì sẽ rất mệt. Cho nên câu hỏi thường hỏi của giáo viên sẽ là: “Con có muốn nói với cô về bạn nào cần giúp không?” “Con định làm gì để giúp bạn?” Trừ trường hợp trẻ bị nguy hiểm về thể chất, còn lại giáo viên sẽ giao trách nhiệm cho các học sinh tự giải quyết.

con khó bảo

7. Có một “Góc ấm cúng”

Bố mẹ có thể làm “góc ấm cúng” cho bé bằng cái lều trong đó để vài quyển sách, quả bóng bình tĩnh… Góc đó không phải để trách phạt. Trẻ có thể đến đó ngồi những lúc mệt mỏi, buồn bã.

8. Luôn thực hiện theo lịch hoạt động

Điều đó giúp cho trẻ không bị bối rối, không cảm thấy mệt mỏi hoặc lo lắng về hành động sắp diễn ra.

Thực hiện hoạt động theo thời gian biểu giúp trẻ học được tính khoa học về thời gian và sự sắp xếp ngăn nắp trong đầu từ khi còn nhỏ.

9. Luôn thu hút sự chú ý của trẻ trước khi đưa ra hướng dẫn

Có giáo viên quy ước, khi cô bật cái ô, nghĩa là cô sẽ nói nhỏ và cả lớp yên lặng để nghe. Có giáo viên sẽ hát thì thầm và yêu cầu trẻ lặp lại. Có giáo viên yêu cầu trẻ đi nhón gót thật khẽ đến thảm chơi.

10. Những chỉ dẫn của giáo viên ngắn gọn, đơn giản

Bố mẹ nên tăng dần các yêu cầu theo chuỗi.

Ví dụ: Trước tiên, con để áo trong tủ đồ. Sau đó con mang hộp đồ ăn để vào bếp. Khi trẻ đã thực hiện được hai chỉ dẫn, có thể hỏi lại và thêm chỉ dẫn tiếp theo: Còn bây giờ, con ngồi vào ghế nghe cô đọc thơ nhé!

11. Kiên nhẫn và giữ niềm tin là trẻ có thể làm được

Bố mẹ nên ghi danh sách các nhiệm vụ phù hợp cho từng độ tuổi và đánh dấu những việc trẻ đã làm được. Các giáo viên đều hiểu nguyên tắc: “Đừng “nhảy vào” làm hộ khi trẻ đang làm”. Giáo viên hướng dẫn trẻ cách thức: “Hãy đến hỏi ba người khác rồi mới hỏi tôi”. Tức là trẻ phải tìm sự giúp đỡ ở bạn bè trước, nhờ vậy trẻ có kĩ năng tự giải quyết vấn đề.

12. Hãy để trẻ mắc lỗi

Trong quá trình trẻ làm, không cô giáo nào đến gần và nói: “Con làm sai rồi”.

Hãy dạy trẻ “sợ” chứ không chỉ dạy trẻ về giới hạn an toàn. Khi trẻ bị ngã ở sân chơi nếu không quá đau, để trẻ tự đứng dậy và hỏi: “Cô đã nhìn thấy con ngã rồi con lại tự đứng dậy. Nếu con tiếp tục chơi, con nghĩ con nên làm thế nào để khỏi ngã?”

con khó bảo

Hãy dạy trẻ “sợ” chứ không chỉ dạy trẻ về giới hạn an toàn.

13. Dán nhãn cho đồ vật

Điều này sẽ khiến trẻ biết để đồ vật vào đúng chỗ, hãy ghi tên đồ vật kèm hình ảnh.

14. Nếu muốn được chơi, hãy tìm ra nó

Nếu trẻ làm mất đồ, trẻ sẽ phải tìm ra thì mới có cơ hội được chơi tiếp với đồ vật đó. Bằng cách này, trẻ phải “săn lùng” những thứ đã lỡ làm mất.

Mình không chắc là giáo viên có dùng những “chiến thuật” trên không nhưng khi đi dạy hoặc trong lúc dạy Nam, mình áp dụng điều đó và thấy mọi thứ khá quy củ.

Ví như trò: “Hãy hỏi ba người khác trước khi hỏi tôi” khiến mình nhàn tênh, hii. Hoặc lúc Nam còn nhỏ, Nam làm mất quân xúc xắc. Khổ một cái xúc xắc này rất đặc biệt vì dùng để tung lên và lựa chọn trò chơi.

Vì mất nên không được lựa chọn, mẹ thấy tiện cái gì thì chơi cái đó. Thế là Nam phải lùng sục suốt 2 tuần và cuối cùng thấy dưới ga giường. Trời ơi mừng quá luôn và từ đó giữ khư khư. Việc hiểu về giá trị của đồ vật cũng từ những việc nho nhỏ như thế.

Nếu trẻ làm mất đồ, trẻ sẽ phải tìm ra thì mới có cơ hội được chơi tiếp với đồ vật đó. Bằng cách này, trẻ phải “săn lùng” những thứ đã lỡ làm mất.

Mình có chút ít kinh nghiệm nuôi dạy con khó bảo có lẽ bởi tính mình thích quan sát, chịu khó học hỏi nên mình hy vọng có thể chia sẻ chút ít kinh nghiệm của mình với bố mẹ còn đang bỡ ngỡ và bó tay với những em bé “khó bảo” của mình.

Nguồn : Phan Ho Diep.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyên mục

Contact Me on Zalo